Thứ Ba, 16 tháng 7, 2024

Mưa rơi…


[...]

Một chiếc lá nhẹ đậu trên vai và gió chạm khẽ đôi má ấm làm tôi thư giãn thêm đôi chút. Chần chừ một lúc tôi tiến vào khu phố lạ. Biết đâu đấy mở ra cơ hội mới. Đôi chân như được tiếp sức mạnh mẽ tiến về phía trước. Tôi muốn được hoà vào dòng người dưới lòng đường kia cho dù vất vả trong guồng quay cuộc sống nhưng chí ít có thể nuôi sống được bản thân, có thể mưu sinh trong thành phố này.

Chẳng hiểu sao tôi cảm thấy lạnh. Nhiệt độ vốn dĩ gần ba mươi độ mà hai bên tay tôi lại nổi đầy da gà. Dường như cái lạnh từ trong cơ thể tôi tràn ra ngoài.

Hai bên vỉa hè vắng vẻ chẳng có lấy một quán xá. Phía bên kia đường giống như một toà nhà trong công trình xây dựng dở dang bị quây lại bằng những tấm tôn sắt. Chút hy vọng như ánh nắng vừa le lói chợt vụt tắt. Bỗng từng hạt nước trên trời đổ xuống. Tôi còn chưa định hình thì trời tối hẳn. Các đám mây che kín bầu trời phá tan chút hy vọng mong manh.

[…] 

Tác phẩm được đăng tải tại: Vnkings

                                         và: Khôi văn quán

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Phút giao thừa

Nếu bạn ở một mình, bạn có đón giao thừa không? Một mình thì sao chứ, một mình vẫn có người quan tâm nhớ tới mình là được rồi. Chỉ cần người...