Tác giả: Huệ Thu
Thiết kế ảnh bìa: Hồng Nhật
***
Lững thững trên con phố nhỏ tôi tự hỏi mình nên đi về đâu. Phố phường vốn ồn ào nay lại bình yên tới lạ thường. À phải rồi, chưa tới giờ cao điểm. Hay là người buồn cảnh có vui bao giờ? Đến gió cũng như cảm nhận được tâm tình của tôi mà chẳng thèm lay động những tán lá bên đường?!
[...]
Đã lâu lắm rồi tôi không đi dạo và thảnh thơi như hôm nay. Tôi bị guồng quay cuộc sống cuốn đi mà lâu lắm rồi chưa thả lỏng bản thân. Lâu lắm rồi tôi không men theo gió đến những hàng ăn vặt vỉa hè. Lúc này gió đưa tới mũi tôi một mùi hương khiến bụng tôi cồn cào. Là những xiên thịt nướng tôi chỉ ăn khi có dịp liên hoan. Sờ vào những đồng lương vừa được nhận tôi chẳng lưỡng lự mà tự thưởng cho mình một bữa thịnh soạn. Có lẽ gió đang chỉ dẫn cho tôi: Khi buồn thì nên lấp đầy nỗi buồn bằng cách ăn uống.
[...]
Dù ở lại thành phố hay về quê thì với kinh nghiệm và vốn sống của mình tôi chẳng hề tay trắng. Chân trời của mình phải tự vẽ. Giống như gió muốn góp thành bão lớn hay đùa nghịch làn tóc rối không phải do con người quyết định.
P/s: Bài viết được đăng tải đầy đủ tại: Gió (vnkings.com)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét